Tôi đã vượt qua cú sốc trượt đại học

Tôi nhìn lại mình, tôi chỉ trượt đại học thôi mà, có gì to tát quá đâu. Tôi tự an ủi mình như thế, đại học không là con người duy nhất để dẫn đến thành công. Tôi bắt đầu vạch kế hoạch tương lai cho mình, tôi sẽ xét nguyện vọng hai vào một trường cao đẳng.

Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông, ba mẹ ngày đêm cực nhọc với ruộng đồng vẫn không đủ ăn. Họ phải làm đủ thứ nghề để kiếm sống nuôi 4 đứa con ăn học, từ phụ hồ, cấy thuê cho đến đi đồng nát. Luôn sống trong hoàn cảnh thiếu thốn nhưng anh em tôi bảo ban, cùng nhau yêu thương để vượt lên tất cả. Chúng tôi hạnh phúc khi được sống trong một gia đình luôn đầy ắp tiếng cười.

620736

Ba mẹ tôi tuy ở nông thôn nhưng đã sớm giác ngộ được cái nghèo, cái đói, ba mẹ chăm lo việc học cho các con lên hàng đầu. Trong khi con nhà người ta phải làm quần quật để kiếm miếng ăn thì anh chị em tôi được ba mẹ ưu tiên cho học. Nhờ sự quan tâm ấy nên 4 anh chị em học rất tốt, năm nào anh chị em tôi cũng mang về những tấm giấy khen quý giá.

Sống trong môi trường tốt cộng với tôi may mắn được học những thầy cô tâm huyết nên sức học của tôi khá lên từng ngày. Lên cấp hai tôi đã ý thức được việc học và nuôi dưỡng ước mơ sau này cho mình. Chẳng năm nào tôi rớt trong kỳ thi học sinh giỏi của trường, của huyện cả, năm nào tôi cũng đỗ mấy môn. Mỗi khi thầy cô lựa chọn học sinh để chọn đội tuyển tôi luôn có trong danh sách.

Tôi viết chữ rất đẹp lại ngoan ngoãn nên được thầy yêu bạn mến. Tôi may mắn được học thầy Minh, thầy là một tấm gương để những đám học trò nghèo như chúng tôi noi theo. Gia đình thầy rất nghèo, có thể nói là nghèo nhất làng, thế mà bằng sự cố gắng tột bậc thầy đã thi đỗ đại học và đi dạy như ngày hôm nay.

Dieu-thu-vi-cua-noi-buon

Tôi là hình mẫu lý tưởng cho các phụ huynh đưa ra để so sánh con cái của họ. Đi đâu tôi cũng sướng rân người lên khi được mọi người khen và kính nể. Tôi quen được khen tụng và hình như không có một vết xước nào trong mắt mọi người.

Tôi chưa bao giờ thất bại một công việc gì, bạn bè kêu “sao cuộc đời ưu ái với tôi như vậy, sao con đường tôi đi không có một chút cản trở nào”. Tôi nghĩ tất cả đó là do mình cố gắng nỗ lực vượt qua cộng thêm một chút may mắn nữa. Có lẽ cuộc đời tôi là một màu hồng khi những kỳ thi tôi đều vượt qua ngon lành.

Tôi còn tham gia viết bài cho mấy tờ báo thiếu nhi. Bài tôi được đăng báo thường xuyên, rồi còn vinh dự được tòa soạn chọn ra một trong những phóng viên nhỏ xuất sắc nhất để tham dự trại hè của báo tổ chức, tiếng tăm của tôi lan khắp xã.

Tôi tự tin bước vào phổ thông với lớp chọn của trường. Ba năm cấp ba cũng nhanh chóng trôi qua, tôi đăng ký thi đại học ngành tài chính ngân hàng. Động lực vào đại học trong tôi lại càng thôi thúc khi lần lượt anh chị tôi đều bước vào giảng đường đại học danh tiếng. Tôi thầm nghĩ rồi một ngày tôi cũng sẽ giống như anh chị tôi thôi. Tôi sẽ khoác trên mình hai chữ sinh viên.

Bước ra khỏi phòng thi của kỳ thi đại học, tôi mỉm cười với một nụ cười thật tươi vì bài làm của tôi không đến nỗi tệ. Tôi chờ đợi ngày công bố kết quả thi. Một buổi chiều cuối tháng 7 khi tôi đang cắt cỏ thì bỗng có chuông điện thoại của đứa bạn thân. Trước khi nói kết quả thi cho tôi nó bảo tôi phải thật bình tĩnh, kết quả là tôi đã rớt đại học.

Tai tôi ù đi, nhưng vẫn kịp hỏi lại đứa bạn thân xem nó có xem nhầm tên tôi với ai không. Thật không tin nổi vào tai mình, tôi thả rổ cỏ phóng xe chạy ù ra quán net. Đường từ nhà tôi xuống thị trấn hơn 10 km nhưng tôi đạp xe như bay, không thấy mệt. Tôi vào mạng gõ tên mình và xem điểm chuẩn. Trước mắt tôi là một màu đen u tối, tôi trượt, đó là sự thật. Tôi thất thểu bước ra quán net suýt nữa thì quên cả xe đạp.

1325767081_mat buon

Đến giờ ăn mẹ gọi tôi ra nhưng tôi biện lý do mệt không ra, tôi sợ đối mặt với ba mẹ. Rồi ba mẹ cũng biết chuyện tôi rớt đại học, ba mẹ bắt đầu la mắng tôi, nào là phụ công ba mẹ nuôi nấng, nào là bảo vì tôi mà ba mẹ mất mặt với bạn bè hàng xóm. Ba mẹ lại so sánh tôi với anh chị, với những đứa có học lực thấp hơn tôi mà ngang nhiên đỗ đại học, còn tôi thì…

Hằng ngày tôi phải chịu những áp lực từ gia đình, bạn bè. Tôi đau đớn, tủi nhục khi biết tình cảm gia đình mà họ dành cho tôi không còn được như xưa nữa. Tôi căm ghét họ. Những cú điện thoại đến hỏi thăm tôi không dám nghe, tôi ước giá như trước kia tôi là một học sinh bình thường, tôi đừng quá hoàn hảo, đừng đạt danh hiệu học sinh giỏi này nọ.

Giá như tôi từng một vài lần thất bại nào đó để bây giờ tôi đỡ hụt hẫng. Tôi như rơi xuống vực thẳm. Ngước nhìn những tấm giấy khen, bằng chứng nhận sao giờ đây tôi thấy chúng vô nghĩa quá. Tôi muốn đốt bỏ chúng hết, để quên đi một thời huy hoàng, hoành tráng, đi đâu cũng được ngưỡng mộ.

Từ một đứa suốt ngày vui đùa tôi giờ đây chẳng muốn nói chuyện với ai. Tôi tự thu mình vào cái vỏ ốc, tôi như kẻ mất trí, làm cái gì cũng hậu đậu, không còn những lời sẻ chia thật lòng với bạn bè hay chính với gia đình của mình. Tôi sợ phải giáp mặt với mọi người.

Tôi cứ như vậy cho đến một ngày lang thang vào mạng và biết đến những tấm gương vượt khó, đọc những câu chuyện của họ. Tôi nhận ra rằng tôi chỉ trượt đại học thôi, tôi còn may mắn hơn nhiều người. Tôi biết có những bạn còn rất nhỏ tuổi đã phải mồ côi cả bố lẫn mẹ trong một lần tránh mưa bão. Tôi biết có rất nhiều tấm gương vượt khó, vượt qua những cú sốc tưởng chừng chỉ có trong giấc mơ để vươn lên và thành đạt.

Tôi nhìn lại mình, tôi chỉ trượt đại học thôi mà, có gì to tát quá đâu. Tôi tự an ủi mình như thế, đại học không là con người duy nhất để dẫn đến thành công. Tôi bắt đầu vạch kế hoạch tương lai cho mình, tôi sẽ xét nguyện vọng hai vào một trường cao đẳng.

7abc3745d9547de8345b2d9dc941b5ce

Tôi trở lại yêu đời như thuở ban đầu, bắt đầu nói chuyện với mọi người và nói lên kế hoạch sắp tới, thuyết phục ba mẹ. Ba mẹ cũng dần dần không la mắng tôi nữa, tôi không còn cảm thấy ghét họ.

Cú sốc trượt đại học đó là vấp ngã đầu đời mà tôi đã vượt qua, tôi đã trưởng thành hơn từ cú sốc ấy. Tôi đã chiêm nghiệm ra một điều rằng cuộc đời đâu chỉ có màu hồng mà còn những gam màu khác nữa, như thế thì cuộc sống mới thú vị. Cuộc sống không bao giờ là bế tắc thực sự hay có khái niệm mất tất cả một khi bạn còn có niềm tin.

New Picture (12)

Advertisements

Posted on Thứ Sáu, 5 Tháng Tư, 2013, in Cảm xúc trong tôi, Thư Giãn and tagged . Bookmark the permalink. %(count) bình luận.

💭 Comment:

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s